THÁI BÌNH – TÊN GỌI CỦA ƯỚC MƠ VÀ HY VỌNG
Mỗi vùng đất trên dải đất hình chữ S này đều mang trong mình một cái tên, không chỉ là danh xưng mà còn ẩn chứa cả một câu chuyện, một ước vọng của bao thế hệ. Thái Bình – hai chữ tưởng như giản dị, nhưng lại chất chứa biết bao khát vọng, bao niềm tin và cả linh hồn của một miền quê Bắc Bộ.
Từ thuở xa xưa, người dân nơi đây đã sống bằng mồ hôi, bằng đôi bàn tay cần mẫn, bám đất bám đồng, khẩn hoang, mở mang bờ cõi. Để rồi, giữa những thăng trầm của lịch sử, giữa những mùa nước nổi và những cơn giông tố của thời cuộc, họ vẫn chỉ khát khao một điều duy nhất: một cuộc sống thái bình. Đó là một vùng đất không có chiến tranh, không có khói lửa binh đao, nơi con người được sống trong yên ổn, ruộng đồng xanh tốt, lúa chín thơm mùa. Và có lẽ vì thế mà khi vùng đất này chính thức trở thành một tỉnh vào năm 1890, cái tên “Thái Bình” đã được đặt như một lời chúc lành, như một sự khẳng định cho khát vọng ấy.
Thái Bình – không chỉ là tên một tỉnh, mà còn là biểu tượng cho sự thanh bình, cho những giá trị vững bền qua bao thế hệ. Đây là nơi sinh ra những con người chân chất, mộc mạc nhưng kiên cường; nơi từng lớp phù sa bồi đắp không chỉ cho đất đai màu mỡ mà còn vun đắp nên một nền văn hóa đậm đà bản sắc. Và trên tất cả, cái tên ấy vẫn như một ngọn đèn dẫn lối, nhắc nhở con cháu hôm nay hãy giữ gìn, trân trọng và tiếp tục viết tiếp câu chuyện của một vùng quê "thái bình" theo đúng nghĩa của nó