Những Trưa Hè Trốn Ngủ

Mẹ bảo ngủ trưa cho lớn, nhưng với lũ trẻ con trong xóm, trưa hè không phải để ngủ. Chỉ chờ mẹ chợp mắt là tớ len lén bò dậy, rồi nhẹ nhàng lách qua cánh cửa gỗ, lao ra con đường làng rợp bóng tre.

Đồng ruộng ban trưa vắng lặng, chỉ có tiếng gió luồn qua những đám lúa đang thì con gái, mơn mởn như một tấm thảm xanh. Tớ cùng lũ bạn men theo bờ mương, thò chân xuống làn nước mát rượi. Có đứa hứng chí nhảy ùm xuống, quẫy nước tung tóe, mặc kệ quần áo ướt nhẹp. Nắng chiếu xuống mặt nước lấp lánh, hắt lên những khuôn mặt lem luốc nhưng rạng rỡ.

Có những hôm chúng tôi trèo lên cây ổi nhà bà Tư cuối xóm, hái những trái ổi chín vàng, thơm lừng. Đứa nào cũng cố bẻ nhiều một chút, giấu vào túi áo, để dành nhấm nháp cả buổi.

Những Buổi Chiều Thả Diều

Buổi chiều, khi mặt trời đã dịu bớt, cả đám lại rủ nhau ra cánh đồng thả diều. Từng cánh diều với đủ màu sắc, hình dáng bay vút lên trời cao, chao liệng trong gió. Có diều sáo vi vu những bản nhạc đồng quê, có diều giấy mỏng manh nhưng vững vàng, bay lên như những ước mơ con trẻ.

Tớ nhớ những buổi chiều chạy mải miết theo sợi dây diều, gió lồng lộng thổi căng hai má. Mắt dõi theo cánh diều đang lên cao, lòng háo hức như thể chính mình cũng sắp bay lên cùng nó. Mỗi lần diều rơi xuống, cả đám lại ùa vào giúp nhau gỡ rối, chỉnh lại nan tre, buộc lại sợi dây rồi lại kiên nhẫn cho nó bay lên lần nữa.

Tiếng Cười Vang Trên Đường Làng

Những con đường làng quê tớ buổi chiều không chỉ có tiếng gió, mà còn rộn rã tiếng cười. Đám trẻ con trong xóm, đứa búng chun, đứa đá lon, đứa thì vắt vẻo trên chiếc xe đạp lách cách mà hát nghêu ngao.

Có những tối trăng sáng, cả xóm tụ tập chơi trò trốn tìm. Tiếng chân chạy rầm rập trên sân gạch, tiếng cười khúc khích sau bụi chuối. Có khi mải mê quá, quên cả giờ về, đến khi nghe tiếng mẹ gọi vang đầu ngõ mới sực nhớ mà chạy ù về nhà.

Ký Ức Không Bao Giờ Phai

Bây giờ, tớ đã đi xa quê, đã lớn khôn theo năm tháng. Nhưng mỗi lần về lại nơi ấy, chỉ cần một làn gió đồng, một cánh diều bay hay một tiếng ve râm ran cũng đủ làm ký ức tuổi thơ sống dậy.

Có những ngày tháng vô tư mà khi lớn lên, ta chẳng thể nào tìm lại được. Nhưng tuổi thơ đâu có bị mất đi, nó vẫn ở đó, vẹn nguyên trong từng ngọn gió quê, trong những chiều thả diều, và trong những giấc mơ về một bầu trời không gợn chút âu lo.