Quê Hương – Nơi Đẹp Nhất Trong Tim
Người ta bảo đi xa để thấy thế giới rộng lớn, để biết nơi đâu cũng có cảnh đẹp. Tớ cũng đã từng đặt chân đến những vùng đất xa lạ, nơi có những tòa nhà chọc trời, những con phố lung linh ánh đèn, những danh lam thắng cảnh làm say lòng người. Nhưng dù đi đâu, quê hương vẫn là nơi đẹp nhất trong lòng tớ – không phải vì nó tráng lệ, mà vì nó bình dị, thân thương, gắn bó với từng ký ức tuổi thơ.
Bức Tranh Yên Bình Của Quê Nhà
Quê tớ không có những con đường rợp bóng hoa anh đào nhưng có những cánh đồng lúa trải dài tít tắp, có con đường làng quen thuộc mà mỗi bước chân tớ đều thuộc lòng từng gốc cây, từng viên gạch cũ.
Mỗi sáng, khi sương còn đọng trên những tán lá, tớ thích bước ra hiên nhà, hít căng lồng ngực mùi lúa non, mùi bùn đất ngai ngái nhưng đầy sức sống. Gió đồng quê không như gió phố, nó mát lành, mang theo hơi thở của đồng ruộng, của quê nhà.
Buổi chiều, mặt trời đỏ rực đổ bóng xuống dòng sông nhỏ quanh làng. Những chú trâu đủng đỉnh về chuồng, tiếng trẻ con nô đùa vang cả một góc quê. Ở đó, không có tiếng còi xe ồn ào, không có dòng người vội vã, chỉ có sự yên bình đến lạ, khiến ai đi xa cũng phải thổn thức khi nhớ về.
Nghĩa Tình Quê Hương – Thứ Không Nơi Nào Có Được
Quê hương tớ không chỉ đẹp bởi cảnh vật, mà còn đẹp bởi lòng người. Ở đây, ai cũng sống chan hòa, nghĩa tình. Nhà này thiếu gạo, nhà kia san sẻ. Ngày mùa, ai gặt xong trước lại sang giúp nhà chưa kịp xong. Đám trẻ con lớn lên trong vòng tay xóm làng, hễ ai đau ốm, cả xóm đều quan tâm hỏi han.
Đi xa, đôi khi tớ nhớ da diết những câu chuyện vặt vãnh của hàng xóm đầu ngõ, nhớ tiếng chổi tre quét sân mỗi sớm mai, nhớ cái cảm giác bình yên khi ngồi dưới gốc đa làng, nghe mấy bác nông dân kể chuyện đồng áng.
Dù Đi Đâu, Quê Hương Vẫn Là Nhà
Tớ đã từng đặt chân đến nhiều nơi, ngắm nhìn nhiều cảnh đẹp, nhưng chưa nơi nào mang lại cho tớ cảm giác bình yên như quê nhà. Ở nơi xa, dù phố xá có hoa lệ đến đâu, tớ vẫn thấy thiếu một cái gì đó – có lẽ là thiếu màu xanh của đồng ruộng, thiếu mùi rơm rạ nồng nàn, thiếu những giọng nói thân quen của làng xóm.
Người ta có thể đổi chỗ ở, có thể quen với những nhịp sống mới, nhưng quê hương mãi là cội rễ. Dù có đi xa đến đâu, tớ vẫn luôn mong một ngày được trở về, để lại được hít thở bầu không khí trong lành của quê lúa, để được nghe tiếng chim hót trên mái nhà, để cảm nhận rằng – không đâu đẹp bằng quê hương!