Gia Đình – Điểm Tựa Bình Yên Nhất
Cuộc sống ngoài kia có những lúc khiến tớ mỏi mệt, có những lúc áp lực đè nặng đến mức chỉ muốn buông xuôi. Nhưng tớ biết, dù có ra sao đi nữa, vẫn có một nơi luôn chờ đợi tớ trở về – đó là gia đình.
Ở nhà, tớ không cần phải giấu giếm cảm xúc, không cần phải tỏ ra mạnh mẽ. Những lúc buồn, tớ có thể ngồi bên mẹ, kể hết những điều chất chứa trong lòng mà chẳng sợ bị phán xét. Những lúc vui, tớ có thể thoải mái cười đùa, chẳng cần giữ kẽ, vì ở đây, tớ biết mình luôn được yêu thương vô điều kiện.
Bữa Cơm Gia Đình – Khoảnh Khắc Đáng Trân Trọng Nhất
Ngày nhỏ, tớ từng nghĩ bữa cơm gia đình là điều hiển nhiên. Mỗi tối, cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm, nói chuyện rôm rả, mẹ gắp cho tớ miếng cá, bố nhắc tớ ăn nhiều rau. Nhưng lớn lên, tớ mới nhận ra, những bữa cơm đông đủ như vậy là thứ quý giá nhất.
Cuộc sống bận rộn cuốn mỗi người vào những guồng quay riêng, bữa cơm gia đình dần thưa thớt. Để rồi khi có dịp trở về nhà, nhìn thấy mẹ vẫn giữ thói quen nấu những món tớ thích, nhìn thấy bố vẫn ngồi chờ tớ về ăn cơm, tớ mới hiểu rằng, dù có đi đâu, có trưởng thành thế nào, thì trong mắt bố mẹ, tớ vẫn mãi là đứa con bé nhỏ ngày nào.
Những Lời Dạy Bảo Nhẹ Nhàng Nhưng Đầy Ý Nghĩa
Mẹ tớ không hay nói những điều to tát, nhưng từng lời dạy của mẹ vẫn theo tớ suốt cả chặng đường trưởng thành.
Mẹ bảo con gái phải biết tự yêu thương mình, biết trân trọng bản thân và đừng vì ai mà đánh mất giá trị của mình. Mẹ dạy tớ cách chăm lo cho gia đình, cách nấu những món ăn ngon, cách giữ một mái ấm luôn tràn đầy yêu thương. Mẹ nói: "Phụ nữ không cần phải hoàn hảo, nhưng nhất định phải tự tin và hạnh phúc với chính mình."
Bố tớ thì ít nói hơn, nhưng từng câu dạy bảo của bố lại khắc sâu trong lòng tớ. Bố bảo: "Cuộc đời con có thể vấp ngã, nhưng chỉ cần con còn gia đình, con sẽ không bao giờ cô đơn." Bố dạy tớ mạnh mẽ trước sóng gió, nhưng cũng dạy tớ biết yếu đuối đúng lúc, biết tìm về gia đình mỗi khi mỏi mệt.
Những lời dạy ấy, ngày nhỏ tớ chưa hiểu hết, nhưng khi lớn lên, trải qua những va vấp của cuộc sống, tớ mới nhận ra, đó chính là hành trang quý giá nhất mà bố mẹ đã âm thầm trao cho tớ.
Bố Mẹ – Những Người Luôn Hi Sinh Thầm Lặng
Từ nhỏ đến lớn, tớ chưa bao giờ phải chịu cảnh thiếu thốn, nhưng tớ biết, để có được điều đó, bố mẹ đã vất vả đến nhường nào.
Bố tớ có thể chịu nắng, chịu mưa ngoài đồng, có thể làm việc quần quật cả ngày mà không than thở lấy một câu, chỉ cần thấy con cái được đủ đầy. Mẹ tớ có thể thức khuya dậy sớm, lo từng bữa ăn, từng bộ quần áo cho tớ, nhưng chưa bao giờ đòi hỏi một lời cảm ơn.
Có những lần đi học về muộn, tớ thấy mẹ vẫn ngồi bên mâm cơm chờ tớ, dù mẹ bảo "ăn rồi, chỉ ngồi đợi con thôi". Có những ngày đông giá rét, bố dậy sớm hơn thường lệ, lặng lẽ kiểm tra lại từng cánh cửa, từng tấm chăn dày trên giường tớ để chắc chắn rằng con gái mình không bị lạnh.
Bố mẹ chưa bao giờ nói rằng họ mệt, nhưng tớ biết, họ đã gánh hết những vất vả ấy chỉ để tớ có được một tuổi thơ bình yên, một cuộc sống đủ đầy.
Gia Đình – Nơi Luôn Dang Tay Đón Tôi Trở Về
Có những ngày áp lực đến nghẹt thở, tớ chỉ muốn bỏ hết mọi thứ mà về nhà, về bên mâm cơm mẹ nấu, nghe những câu chuyện cũ bố kể, ngồi yên lặng bên cạnh những người thân yêu mà không cần nói gì cả.
Dù thế giới ngoài kia có rộng lớn thế nào, dù có đi xa đến đâu, gia đình vẫn là nơi duy nhất tôi có thể trở về mà không cần bất kỳ lý do nào. Và tớ biết, chỉ cần mở cửa bước vào, tớ sẽ luôn được chào đón bằng một cái ôm, một bữa cơm nóng hổi, và những yêu thương không gì có thể thay thế được.