THÁI BÌNH – VẺ ĐẸP BÌNH DỊ MÀ GIEO THƯƠNG NHỚ

Thái Bình – hai tiếng ấy không chỉ là tên gọi của một miền quê, mà còn là nơi lưu giữ biết bao ký ức, là hơi thở của tuổi thơ, là cội nguồn của những yêu thương chẳng thể phai mờ.

Thái Bình trong tớ là buổi bình minh trên biển Đồng Châu, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi mặt nước, nhuộm hồng cả một vùng trời, soi bóng những người ngư dân cần mẫn mưu sinh. Là những cánh đồng lúa trải dài, xanh mướt khi vào vụ, vàng óng lúc mùa gặt, nơi những bước chân tuổi thơ từng vô tư chạy nhảy, thả diều trong những chiều hè gió lộng.

Thái Bình cũng là hương vị quê nhà – bát canh cá Quỳnh Côi thơm ngọt, đĩa bánh cáy làng Nguyễn bùi bùi, ngọt ngọt , nhâm nhi bên tách trà trong những buổi chuyện trò cùng người thân. Mỗi món ăn không chỉ đơn thuần là đặc sản, mà còn là ký ức, là tình cảm, là những điều giản dị mà ta mang theo suốt đời.

Nhưng hơn hết, Thái Bình trong tớ là những con người chân chất, hiền hòa, tảo tần mà giàu nghĩa tình. Là bữa cơm gia đình ấm cúng bên người thân, là những nụ cười, những câu chuyện mộc mạc nhưng đầy yêu thương.

Dù đi đâu, về đâu, trong tim tớ, Thái Bình vẫn luôn là nhà – là nơi để nhớ, để thương, để trở về.